Có một "căn bệnh" rất phổ biến hiện nay: Hội chứng so sánh (FOMO) và thói quen đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Bài viết này tôi muốn nói cho bạn 1 sự thật: dù xuất phát điểm khác nhau, nhưng quyền lựa chọn trở thành người như thế nào nằm trong tay bạn.
Có bao giờ bạn thấy mình kẹt trong vòng lặp này chưa: Vừa mở mắt ra, lướt điện thoại và thấy cậu bạn học cũ vừa khoe chốt căn hộ thứ hai, cô bạn đồng nghiệp cũ thì check-in resort 5 sao. Bạn nhìn lại mình, trong tay là ly cà phê vỉa hè, tài khoản ngân hàng mấp mé số dư tối thiểu, và một công việc khiến bạn kiệt sức.
Thế là bạn thở dài. Bạn chép miệng: "Đời bất công thật", "Sao mình xui xẻo thế nhỉ", "Chắc nhà nó giàu sẵn...".
Tôi hiểu cảm giác đó. Áp lực đồng trang lứa (peer pressure) là một tảng đá vô hình rất nặng, và thật dễ dàng để cảm thấy bản thân kém cỏi khi xung quanh ai cũng rực rỡ. Tôi hoàn toàn đồng cảm với những bối rối và hoang mang của bạn ở độ tuổi này.
Nhưng, việc bạn ngồi đó than vãn và ghen tị có làm số dư tài khoản của bạn tăng lên đồng nào không? Sự bất mãn ấy có giúp bạn thăng tiến hay hạnh phúc hơn vào ngày mai không?
Câu trả lời là Không. Nó chỉ đang bào mòn năng lượng của bạn và biến bạn thành một khán giả cay cú trong chính cuộc đời mình. Đã đến lúc bạn cần một cú huých để tỉnh giấc, thoát khỏi cái bẫy so sánh và ngừng đóng vai nạn nhân.
1. Cái bẫy của việc "Muốn làm bản sao"
Xã hội chúng ta rất giỏi trong việc đúc sẵn những chiếc khuôn: 25 tuổi phải có sổ tiết kiệm, 27 tuổi phải có ô tô, 30 tuổi phải lên làm quản lý. Khi lướt mạng xã hội, bạn đang nhìn thấy những người tình cờ vừa vặn với chiếc khuôn đó, và bạn mặc định rằng mình cũng phải giống họ. Bạn mang cái "hậu trường" ngổn ngang, lộn xộn của mình đi so sánh với "sân khấu" đã được makeup kỹ lưỡng và đánh đèn rực rỡ của người khác.
Nhưng bạn quên mất rằng, xuất phát điểm của mỗi người là khác nhau. Bộ gen, môi trường giáo dục, những vết thương tâm lý, và cả những nguồn lực hỗ trợ phía sau... không ai giống ai cả.
Cố gắng khoác lên mình chiếc áo thành công của người khác không khiến bạn lộng lẫy hơn, nó chỉ khiến bạn thêm ngột ngạt.
Đừng cố gắng trở thành một "ai đó" chung chung hay một phiên bản copy của "con nhà người ta". Một bản sao, dù hoàn hảo đến đâu, cũng vĩnh viễn không có giá trị bằng một bản gốc.
2. Câu hỏi: "Bạn muốn là người như thế nào?"
Khi rơi vào khủng hoảng định hướng, người ta thường tự đày đọa mình bằng những câu hỏi sai lầm: "Mình nên làm nghề gì để nhanh giàu?", "Làm sao để kiếm được 50 triệu/tháng như đứa bạn?".
Hãy dừng lại. Đừng hỏi về những thứ bên ngoài nữa. Cốt lõi của sự hoang mang nằm ở việc bạn không biết mình là ai. Thay vì hỏi về Sự nghiệp hay Tiền bạc, hãy hỏi về TÍNH CÁCH và GIÁ TRỊ.
"Bạn muốn trở thành một người CÓ PHẨM CHẤT như thế nào?"
Bạn muốn trở thành một người tự do, dám đi ngược đám đông? Hay một người tử tế, luôn mang lại bình yên cho người khác? Bạn muốn là một người can đảm, dám thử và dám sai? Hay một chiến binh kiên cường, vấp ngã 10 lần vẫn đứng dậy ở lần thứ 11?
Khi bạn xác định được nhân dạng (Identity) của mình, mọi quyết định về công việc hay tiền bạc sẽ tự động xếp vào đúng vị trí. Tiền bạc và thành tựu là hệ quả của việc bạn là ai, chứ không phải ngược lại.
3. Nghi thức "Giấy và Bút"
Sự xao nhãng của thế giới ảo đang cướp đi khả năng đối thoại với chính mình của bạn. Ngay lúc này, tôi muốn bạn làm một việc tưởng chừng rất cổ lỗ sĩ nhưng lại có sức mạnh thay đổi cuộc đời:
Tắt màn hình điện thoại, úp nó xuống mặt bàn. 2. Tìm một tờ giấy trắng và một cây bút.
Ngồi trong tĩnh lặng và viết ra những khát khao sâu thẳm nhất của bạn.
Tại sao phải là giấy và bút? Bởi vì việc viết tay (handwriting) là cách nhanh nhất để tâm trí bạn kết nối trực tiếp với tiềm thức. Khi ngòi bút chạm vào mặt giấy, mọi tạp âm của mạng xã hội, những lời khoe khoang của đồng nghiệp, những áp lực vô hình... sẽ bị bỏ lại phía sau. Chỉ còn bạn, đối diện chân thực nhất với chính linh hồn mình.
Cuộc đời là tờ giấy trắng, và bạn đang cầm bút
Bạn không sinh ra để làm nền cho thành công của người khác. Cuộc đời bạn là một tờ giấy trắng, và bạn, chỉ có bạn mới là tác giả được quyền cầm bút viết lên đó. Bạn có thể chọn tiếp tục viết những dòng than vãn, hoặc bạn có thể bắt đầu chương mới với sự tự chủ và trách nhiệm 100%.

